Phương pháp đầu tư chứng khoán đúng đắn

Phương pháp đầu tư chứng khoán nào là đúng đắn?

Nội dung chính

Sai lầm của đa số Nhà đầu tư cá nhân là vồ vập đi học các phương pháp đầu tư chứng khoán nổi tiếng như Elliott, Ichimoku… mà không tìm hiểu về cơ sở, phương pháp luận của nó. Ngay cả học thuyết Bước đi ngẫu nhiên được giảng dạy phổ biến ở các trường đại học còn bị đánh giá là sai lầm (Ai đánh giá? Là Warren Buffett – nhà đầu tư vĩ đại nhất mọi thời đại).

Bài viết này được Ban biên tập Tichtru.com tổng kết, lý giải về các phương pháp đầu tư chứng khoán khoa học. Nhưng cũng giúp Bạn đọc thấu hiểu về các phương pháp sai lầm đang phổ biến hiện nay. Tránh được các phương pháp này là Bạn đã rất thành công rồi. Hãy kiên nhẫn đọc hết bài này, và có được lựa chọn đúng đắn cho mình.

1. Các phương pháp đầu tư chứng khoán sai lầm

1.1 Huyền thoại

Hãy nhớ lại truyện cổ tích Sơn Tinh – Thủy Tinh mà Chúng ta được học thời thơ bé. Câu chuyện Huyền thoại về cuộc chiến giữa vị thần thủy – thần núi này được người Việt thời vua Hùng kể lại, để lý giải về hiện tượng lũ lụt hàng năm của nhân dân đồng bằng Bắc Bộ. Tương tự như vậy, ở phương Tây họ có các vị thần như thần Sét, thần Sấm, chúa Jesus… để giải thích về các hiện tượng tự nhiên.

Các bạn sẽ thấy 1 mô tuýp ở đây! Các câu chuyện huyền thoại này  như về con Rồng cháu Tiên, về Phật, về chúa Jesus, về vua, về thiên tử… nhằm mục đích chính là để kết nối 1 cộng đồng những người tin vào câu chuyện đó, qua đó họ hợp tác để sống cùng 1 quốc gia, cùng nhau trị thủy, chống quân xâm lược…vv. Đó là cách mà loài người sử dụng để phát triển qua lịch sử ngàn năm qua.

Chỉ mới cách đây hơn trăm năm, con người mới biết đến sự tồn tại của nguyên tử, notron, các chất hóa học, của các lực hấp dẫn, dòng điện, trái đất… con người mới dần lý giải được các hiện tượng trong tự nhiên dưới góc độ khoa học; biết được rằng lũ lụt là do mưa lớn, sét là hiện tượng phóng điện do sự hình thành các điện tích khối lớn… chứ không phải do 1 vị thần nào cả…

1.2. Các phương pháp đầu tư chứng khoán dựa trên những huyền thoại

Nhiều trường phái phân tích – vì không lý giải được dưới góc độ khoa học, nên họ dựa vào các câu chuyện huyền bí. Mà huyền bí nhất là họ quan sát các hiện tượng tự nhiên -> từ đó họ rút ra quy luật nào đó -> sau đó họ dùng quy luật này để phân tích giá cổ phiếu.

Ralph Nelson Elliotte lập luận rằng Giá chứng khoán không hành xử trong một kiểu hỗn loạn nào cả mà dao động trong một trật tự nhất định theo những chu kỳ có tính lặp lại, giống như sóng biển. Elliotte ngồi ngắm sóng biển, thấy rằng sóng biển biến động theo từng nhịp lên/xuống… với 5 con sóng chủ và 3 con sóng điều chỉnh. Sau đó, ông dùng các quy luật này để “phân tích giá cổ phiếu”.

Tác giả Elliott nói rằng “vì con người lệ thuộc vào chuỗi hành động mang tính nhịp điệu, các tính toán phải thực hiện với các hoạt động của mình có thể được dự đoán xa vào tương lai với sự căn chỉnh và độ chắc chắn không thể đạt được cho tới nay”. Tính thực tế, hữu dụng của Elliott vẫn còn gây tranh cãi, hoài nghi vì đến nay chưa có một đại diện thành công nào từ phương pháp này

Ichimoku… phương pháp của Nhật Bản có cách lý giải còn huyền bí hơn. Theo đó thì Goichi Hosada (người sáng lập hệ thống Ichimoku) đã dành hơn 4 năm để nghiên cứu và phát triển Ichimoku trên lý thuyết số học; ông nghiên cứu nhiều lý thuyết từ Đông sang Tây và dừng lại ở 3 con số quan trọng nhất là 9, 17 và 26. Tại sao lại là 3 con số này, đơn giản vì ông thấy nó xuất hiện nhiều trong tự nhiên. Ví dụ con số 26, nó thể hiện 1 chu kỳ, tuần trăng nào đó, thậm chí là chu kỳ kinh nguyệt của phụ nữ.

Các phương pháp này thường lập luận khá là mơ hồ,

Ví dụ Elliott cho rằng “vì con người lệ thuộc vào chuỗi hành động mang tính nhịp điệu, các tính toán phải thực hiện với các hoạt động của mình có thể được dự đoán xa vào tương lai với sự căn chỉnh và độ chắc chắn không thể đạt được cho tới nay”.

Còn đối với trường phái Ichimoku, bởi vì họ cho rằng các quy luật của Ichimoku đều xuất hiện trong tự nhiên, nên không cần phải nghi ngờ gì về tính chính xác của nó cả. Giống như bạn thấy mặt trời mọc phía Đông và lặn phía Tây, thì bạn không cần hỏi tại sao.

Các lập luận này nghe qua có vẻ huyền bí, nhưng thực chất là phủ đầu các học viên, để họ không được nghi ngờ.

Thuyết phục những “môn đệ” của các trường phái này nghĩ khác đi là rất khó, giống như bạn phải cố gắng giải thích với các nhà sư rằng Phật thực ra không có thật; hay các tăng đồ thiên chúa rằng câu chuyện về Jesus cũng chỉ là một “huyền thoại” như Sơn Tinh, Thủy Tinh.

Do cách tiếp cận như vậy, nên rõ ràng các trường phái này không hề quan tâm đến “giá trị doanh nghiệp” đằng sau cổ phiếu. Thực chất là các tác giả khai sinh ra phương pháp này cũng chưa hiểu thế nào là giá trị doanh nghiệp. Tất cả những gì mà họ quan tâm là đồ thị giá có xuất hiện “mẫu hình” nào mà thôi.

Áp dụng các phương pháp này nghĩa là các bạn không thể trả lời một cách logic câu hỏi “tại sao cổ phiếu lại tăng/giảm”. Các bạn sẽ bị phủ đầu là người ta đã thống kê hàng trăm năm, các quy luật này đúng trong tự nhiên nên cũng đúng trong chứng khoán…vv từ đó nó dập tắt đi tư duy phản biện của người học.

Các giai thoại về sự ra đời của Ichimoku thường là những câu chuyện mang màu sắc huyền bí, với những hiện tượng lặp đi lặp lại trong tự nhiên gắn liền với những con số như 9, 16, 26… Nhưng người học không được phép nghi ngờ, không được quyền phản biện. Đã có đại diện nào thành công gắn liền với Ichimoku chưa? Ban biên tập Tichtru chưa thấy!

Nên nhớ, Khi các bạn học 1 phương pháp gì đó, phải đặt câu hỏi là phương pháp này có đúng không, nhỡ những kiến thức từ xưa truyền lại là sai thì sao? Người ta vẫn sai nhiều chứ, thậm chí có phương pháp đúng trong bối cảnh ngày xưa nhưng đến nay thì lại không còn hợp lý nữa. Đến như Warren Buffett cũng phải tiến hóa, sửa đổi liên tục chứ không bao giờ cố định đi theo một phương pháp nào cả.

1.3. Thuyết thị trường hiệu quả là một cú lừa lịch sử

Đây là phương pháp bị tranh cãi nhiều nhất về tính đúng đắn của nó. Phương pháp này được giảng dạy phổ biến ở hầu hết các trường đại học kinh doanh, đầu tư trên thế giới (trong đó có Việt Nam, mà Ban Biên Tập chúng tôi phải học thời còn ngồi ghế giảng đường, thi chứng chỉ của ủy ban chứng khoán).

Nhưng, thực tế phũ phàng thay, phương pháp này lại không có nổi một Nhà đầu tư thành công vĩ đại nào để chứng minh rằng nó đúng đắn. Ngược lại, đây là phương pháp mà NĐT vĩ đại nhất thế giới – Warrent Buffett – chỉ trích bao năm qua.

Phương pháp này đặt giả thuyết rằng, cổ phiếu luôn giao dịch với giá trị hợp lý của nó trên sàn chứng khoán, nên NĐT không thể mua cổ phiếu bị định giá thấp (cổ phiếu dưới giá trị) hoặc bán cổ phiếu với giá trị cao. Nghĩa là, giá cổ phiếu là một “biến số ngẫu nhiên”, và luôn phản ánh đúng giá trị thực của nó.

Phương pháp đầu tư - Thị trường hiệu quả
Thuyết này khẳng định rằng các thị trường tài chính là hiệu quả (efficient), rằng giá của chứng khoán trên thị trường tài chính, đặc biệt là thị trường chứng khoán, phản ánh đầy đủ mọi thông tin đã biết. Do đó không thể kiếm được lợi nhuận bằng cách căn cứ vào các thông tin đã biết hay những hình thái biến động của giá cả trong quá khứ. Có thể nói một cách ngắn gọn là các nhà đầu tư không thể thông minh hơn thị trường.

Chúng Tôi mất nhiều năm để học phương pháp này, tính Bê-ta, độ lệch chuẩn, độ lồi…vv. Đau đầu nhất là học định giá chứng quyền, phái sinh. Sau khi thi xong bằng cấp của Ủy ban chứng khoán, các kiến thức này – đối với chúng tôi – đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó, và xứng đáng xếp vào quên lãng.

Chúng Tôi nghĩ rằng, một phương pháp mà không có nổi một tấm gương thành công để chứng minh tính đúng đắn, thì ta cần đặt câu hỏi tại sao. Nghi vấn này càng tăng thêm khi phương pháp này như một lời phủ nhận sạch trơn cho thành công của vị huyền thoại đầu tư Warrent Buffett, và hàng hà sa số các NĐT khác như Peter Lynch, Munger, Fisher, O’Neil…vv

Khôi hài hơn, một số vị giáo sư nổi tiếng ủng hộ cho thuyết “thị trường hiệu quả”, sau khi bất lực trước sự thành công của Buffett, lại cho rằng Buffett đơn giản là một “biến số” nằm ngoài “phân bổ xác suất”, giống như trường hợp 3 xích-ma.

Đáng buồn thay, đây lại là phương pháp được giảng dạy phổ biến ở các trường kinh tế, và khóa học của Ủy ban chứng khoán.

2. Phương pháp đầu tư chứng khoán khoa học

Phải đến năm 1934, Benjamin Graham xuất bản cuốn sách Phân tích chứng khoán, lần đầu tiên con người biết đến khái niệm “giá cả”,“giá trị”, “biên an toàn”, về “ngài thị trường”… Lúc này, ngành Phân tích chứng khoán mới thực sự mở ra 1 hướng tiếp cận thực sự là KHOA HỌC, có logic; không phải dựa vào các câu chuyện huyễn hoặc nữa.

Từ năm 1934, ngành Phân tích chứng khoán có bước phát triển rất nhanh. Theo quan điểm của Ban biên tập Tichtru, có thể kể đến các phương pháp sau:

2.1 Đầu tư giá trị cổ điển – Benjamin Graham

Ý tưởng chính của đầu tư là gì? Đó là mua rẻ. Là Mua 1 đô-la với giá 50 cent. Hay mua 1 chiếc Mercedes với giá của Kia Morning.

Benjamin Graham cho rằng, đầu tư giá trị là mua chứng khoán với giá thấp hơn nhiều giá trị nội tại. Giá trị nội tại được xác định bởi phân tích doanh nghiệp kỹ lưỡng! Từ đó, tính ra một mức giá (hoặc một vùng giá) mà Bạn cho rằng hợp lý.

Tichtru đã có bài viết chi tiết về phương pháp đầu tư giá trị của Graham, bạn đọc tham khảo tại đây!

Graham xác định Giá trị nội tại thế nào? Ông lấy tài sản hữu hình, quy đổi ra tiền mặt, trừ đi các nghĩa vụ nợ của DN, và phần còn lại chính là tài sản thuộc về các cổ đông. Đấy chính là Giá trị nội tại.

Để an toàn hơn, Graham còn tính giá trị cổ phiếu theo Net-Net, ông chỉ tính tài sản là các tài sản ngắn hạn mà thôi.

NCAV0 = Tài sản ngắn hạn – Tổng nợ phải trả.

(Tài sản ngắn hạn là các tài sản có thể quy đổi thành tiền trong vòng 1 năm.)

Phương pháp của Graham tìm kiếm các DN đang được bán với giá thấp hơn cả vốn lưu động ròng.

Như vậy, cách xác định này của Graham dường như là “chắc chắn” mua được hời bởi vì nếu thanh lý tài sản ngắn hạn ngay, thì đã lớn hơn nhiều Giá cả cổ phiếu rồi.

Như vậy, cách tiếp cận của Graham có vẻ hơi tiêu cực, và có phần “chắc cú”.

Graham và mẹ của ông đã phá sản sau vụ sụp đổ của thị trường năm 1929. Sự cố này khiến tư duy của Graham luôn tính đến kịch bản tệ nhất. Đó là khi doanh nghiệp giải thể. Tài sản doanh nghiệp bị thanh lý, để trả các khoản nợ, phần còn lại sẽ thuộc về cổ đông. Graham chỉ quan tâm nếu số tiền cổ đông nhận được cao hơn nhiều so với giá cổ phiếu.

Khi định giá, Graham ưu tiên tính các tài sản có khả năng thanh khoản tốt. Tức là dễ thanh lý! Ông bỏ qua hết các tài sản vô hình. Vì trong thời đại của Graham sống, tài sản vô hình vẫn chưa được coi trọng. Góc nhìn “doanh nghiệp sẽ chết đi” phần nào phản ánh hơi thở của thời đại. Có phần hơi tiêu cực.

Benjamin Graham và cuốn sách Phân tích chứng khoán
Benjamin Graham và cuốn sách Phân tích chứng khoán. Graham được coi là người khai sinh ra ngành khoa học phân tích chứng khoán, đặt ra những khái niệm căn bản như giá cả, giá trị, ngài thị trường…vv. Những khái niệm này giống như điểm, đường thẳng… trong toán học.

Graham nhìn các doanh nghiệp này dưới góc độ “chết” đi còn có giá trị hơn là “còn sống”.

Trong điều kiện bình thường, không có nhiều doanh nghiệp bị thanh lý như Graham tính toán. Tuy nhiên, sau khủng hoảng 1929, thì số doanh nghiệp có cổ phiếu bị bán với giá thấp rẻ mạt, rẻ hơn cả giá trị sổ sách, đầy rẫy trên sàn.

Ngày nay, cách tiếp cận của Graham không còn phù hợp nữa. Nhà đầu tư coi doanh nghiệp như một thực thể sống, sẽ phát triển trong tương lai. Khi định giá, họ chú trọng vào phần tài sản vô hình rất nhiều.

Tài sản vô hình quan trọng nhất là Ban lãnh đạo, họ có tài năng và tử tế không? Sau đó là các lợi thế cạnh tranh, thương hiệu, bí quyết công nghệ…vv

Mặc dù vậy, ý tưởng cốt lõi vẫn không thay đổi đó là “Mua 1 đô với giá 50 cent”, và những khái niệm căn bản như Giá cả, Giá trị nội tại, Ngài thị trường thì không hề thay đổi.

2.2. Phương pháp đầu tư tăng trưởng

Năm 1958, cuốn sách quan trọng thứ 2 trong lịch sử đầu tư được xuất bản, đó là: “Cổ phiếu thường, lợi nhuận phi thường” của Philip Fisher. Năm 1931, ông thành lập công ty quản lý quỹ Fisher & Company – một công ty tư vấn đầu tư. Ông quản lý các công việc của công ty cho đến khi nghỉ hưu năm 1999 ở tuổi 91. Thương vụ nổi tiếng nhất của Fisher là đầu tư vào Motorola mà ông mua từ năm 1955, nắm giữ cho đến khi quan đời.

Fisher tập trung vào 2 loại tiêu chí: Chất lượng quản lý và đặc điểm của doanh nghiệp.

Phẩm chất quản lý quan trọng của công ty cần có là: quản lý toàn diện, kế toán thận trọng, triển vọng dài hạn tốt, cởi mở để thay đổi, kiểm soát tài chính xuất sắc, và các chính sách nhân sự tốt.

Đặc điểm kinh doanh quan trọng sẽ bao gồm: định hướng tăng trưởng, lợi nhuận cao, lợi nhuận trên vốn cao, cam kết nghiên cứu và phát triển, hệ thống phân phối bán hàng tốt, vị trí dẫn đầu ngành công nghiệp và sở hữu các sản phẩm hay dịch vụ độc quyền.

Fisher đưa ra bộ tiêu chí của mình gồm 15 mục. Đây là check-list kiểm tra trước khi đầu tư. Việc đưa ra checklist này vô cùng quan trọng. Bộ 15 tiêu chí này gồm:

  • Sản phẩm công ty có đủ tốt và phát triển trong một TT đầy tiềm năng? -> Đánh giá về không gian tăng trưởng của DN.
  • Ban lãnh đạo có duy trì vị thế của DN khi các SP bão hòa
  • Công ty có quan tâm đến hoạt động nghiên cứu và Phát triển SP mới hay không…

Như vậy, nếu như Benjamin Graham quan tâm nhiều đến các số liệu trên Báo cáo tài chính; thì Fisher chủ yếu đánh giá bằng các tiêu chí “định tính” như tiềm năng của sản phẩm, dịch vụ, năng lực và khát khao của bộ máy lãnh đạo, mối quan tâm đến R&D (nghiên cứu và phát triển), chế độ lương thưởng…vv

Tức là, Fisher nhìn doanh nghiệp dưới góc nhìn “động”, doanh nghiệp như một thực thể sống, phải tăng trưởng phát triển. Khi đã chọn được 1 DN đáp ứng được các tiêu chí đầu tư của mình, Fisher đơn giản là mua – không căn ke về giá cổ phiếu – và sẵn sàng nắm giữ dài hạn/ như trường hợp của Motorola ông nắm giữ đến suốt đời. Ở đây, Fisher không quan tâm đến biên an toàn, về mối quan hệ giữa giá cả-giá trị… Đây là điểm khác biệt cốt lõi của ông và Benjamin Graham.

Tại Việt Nam, phương pháp đầu tư tăng trưởng rất phù hợp. Với dân số trẻ (và đông), nền chính trị – xã hội ổn định, GDP tăng trưởng luôn trong top đầu… Việt Nam có rất nhiều doanh nghiệp tăng trưởng nhanh như Thế giới di động, Vàng bạc đá quý Phú Nhuận, Vinamilk, Vicostone…vv

Có nhiều Nhà đầu tư cá nhân tại Việt Nam thành công với chiến lược này, trong những năm qua Ban Biên Tập Chúng Tôi rất may mắn được quen các “ông anh” thành công với Viettel Post, Vicostone, PNJ, và gần nhất là Nam Tân Uyên (NTC).

Tuy nhiên, Ban Biên Tập lưu ý các bạn rằng, đa số các NĐT thành công với chiến lược này đều là những người am hiểu sâu sắc về kinh doanh, đầu tư , có số vốn đầu tư khá lớn và không bị áp lực ngắn hạn về tiền bạc. Vì vậy, họ có thể thảnh thơi khi đầu tư dài hạn.

2.3. Phương pháp đầu tư Warren Buffett

Phương pháp đầu tư Warren Buffett là phong cách đầu tư dài hạn vào những công ty có những đặc trưng kinh tế vượt trội, khả năng tăng trưởng chắc chắn trong tương lai, và đang được bán với giá thấp hơn rất nhiều giá trị thực của công ty.

Thật khó để gọi đúng tên phương pháp đầu tư của Warren Buffett là gì, bởi nhìn chung nó là sự kết hợp giữa phong cách đầu tư giá trị của Benjamin Graham và cả phong cách đầu tư tăng trưởng của Fisher. Mặc dù vậy, Buffett vẫn có những nét riêng, không trộn lẫn với ai.

Tổng quát về phương pháp đầu tư Warren Buffett
Học hỏi về phương pháp đầu tư Warren Buffett là điều nên làm, nhưng đừng áp dụng máy móc bởi ông có nhiều điểm lợi thế hơn đa số Nhà đầu tư cá nhân.

Ngay cả cách tổ chức của Bershire Hathaway rất phức tạp. Tập đoàn này cung cấp một luồng tiền tự do khổng lồ để Buffett đi thâu tóm doanh nghiệp khác. Vì vậy, ngưỡng mộ Buffett là một chuyện, nhưng hãy nghiên cứu kỹ hướng đi của ông, chứ đừng áp dụng máy móc.

Warren Buffett thừa nhận “Ông bị ảnh hưởng bởi 15% Graham và 85% bởi Fisher”. Buffett không nghiêng hẳn về bên nào cả. Ông vẫn theo nguyên tắc của Graham là “mua khi giá cả thấp hơn giá trị”, song khi đánh giá doanh nghiệp ông dần quan tâm hơn đến các yếu tố định tính như Fisher. Các thương vụ như See Candies, American Express, Cocacola… hay gần đây nhất là Apple (đầu tư 2016) là minh chứng rõ nhất cho sự thay đổi. Có thể nói, bây giờ ông sẵn sàng “trả giá cho chất lượng” nhiều hơn.

Bài viết chi tiết về phương pháp đầu tư Warren Buffett tại đây!

Tuy nhiên, Ban Biên Tập lưu ý các bạn rằng, đa số các NĐT thành công với chiến lược này đều là những người am hiểu sâu sắc về kinh doanh, đầu tư , có số vốn đầu tư khá lớn và không bị áp lực ngắn hạn về tiền bạc. Vì vậy, họ có thể thảnh thơi khi đầu tư dài hạn.

Nếu vị thế tài chính, kiến thức kinh nghiệm của bạn chưa bằng được so với những NĐT sâu sắc kể trên, hay Fisher, Buffett, thì bạn nên tham khảo phương pháp sau đây.

2.4. Phương pháp đầu tư CANSLIM

Wiliam O’Neil là nhà đầu tư, nghiên cứu nổi tiếng của Mỹ. Ông vốn xuất thân trong nghề môi giới chứng khoán (broker), phục vụ lâu năm cho Nhà đầu tư cá nhân (có kiến thức chưa được uyên thâm, số vốn không lớn…) nên góc nhìn/cách tiếp cận của ông có phần thực dụng, biết mình biết người hơn, phù hợp với đa số hơn.

Ông nghiên cứu hơn 600 cổ phiếu có thành công vang dội trên Thị trường chứng khoán Hoa Kỳ, từ đó đúc kết ra bộ các tiêu chí giống nhau của những “siêu cổ phiếu” này, với tên gọi là CANSLIM. Mỗi một chữ cái sẽ đại diện cho 1 tiêu chí.

Tichtru có 2 bài viết rất tâm huyết về phương pháp CANSLIM, bạn nên dành thời gian để đọc kỹ về nó, và tốt nhất nên dành thời gian đọc cuốn sách “Làm giàu qua chứng khoán”. (Bản mềm được chia sẻ ở phần Tài liệt trên website Tichtru).

Xem thêm: CANSLIM là gì?

Xem thêm: CANSLIM và những điều bạn chưa biết

Nhìn chung, O’Neil (trước đó là Livermore) đều có quan điểm là NĐT cá nhân với số vốn ít, kiến thức chưa sâu sắc… thì đừng máy móc áp dụng phương pháp đầu tư dài hạn (như Buffett, Fisher); song nếu nghiên cứu kỹ phương pháp của O’Neil thì có rất nhiều điểm chung (về mặt đánh giá doanh nghiệp) với Fisher.

Điểm khác biệt lớn là O’Neil (và Livermore) chú trọng là yếu tố thị trường (Market Direction). Theo O’Neil, NĐT cá nhân nên thoát ra khi thị trường có dấu hiệu phân phối (hoặc điều chỉnh mạnh) để bảo toàn đồng vốn của mình; và sẵn sàng cắt lỗ nhanh nếu các phân tích của mình là sai.

Điểm yếu duy nhất là O’Neil chỉ thống kê được về mặt hiện tượng (các đặc điểm), chứ chưa lý giải được về bản chất bên trong sự tăng/giảm giá.

Về cơ bản, phương pháp của Tichtru Chúng Tôi có nhiều nét tương đồng với O’Neil, song sâu sắc hơn về mặt cơ bản và có bổ sung thêm phần Nghiên cứu về giá/khối lượng của cổ phiếu.

Ưu điểm của phương pháp này là nó phù hợp với đa số NĐT cá nhân – như Ban Biên Tập Chúng Tôi nhấn mạnh nhiều lần – chưa sâu sắc về kiến thức, kinh nghiệm và không có nguồn vốn lớn, dồi dào, đều đặn như Buffett. Nó học hỏi được những tiêu chí lựa chọn doanh nghiệp của phương pháp Đầu tư tăng trưởng (của Fisher, Buffett) nhưng đồng thời cũng tỉnh táo, hiểu rõ vị thế cá nhân để biết ra/vào hợp lý theo điều kiện thị trường.

Nhược điểm của phương pháp này, là 1) số lượng cổ phiếu đáp ứng được các tiêu chí là ít và 2) phần lớn thời gian là nắm giữ cổ phiếu, ít khi mua-bán nên nhiều NĐT không chịu được. Ngoài ra, do phương pháp này chỉ tham gia khi cổ phiếu bứt phá, doanh nghiệp có đột biến về doanh thu/lợi nhuận nên mức sinh lời của nó không “khủng khiếp” như phương pháp đầu tư dài hạn (song cũng là mức sinh lời đáng mơ ước).

Đây là phương pháp – theo kinh nghiệm của Chúng Tôi – rất phù hợp với vị thế, đặc trưng của một Nhà đầu tư cá nhân.

Vicostone là một siêu cổ phiếu ở Việt Nam xứng đáng được nghiên cứu kỹ. Chúng Tôi đầu tư VCS giai đoạn từ 2016, nhìn lại giai đoạn này VCS đáp ứng khá đầy đủ các tiêu chí CANSLIM mà O’Neil từng đề cập.

Tổng kết

Năm 1988, Warren Buffett có thương vụ đầu tư rất thành công vào Cocacola, ông vẫn nắm giữ đến bây giờ. Buffett biết đến Cocacola từ khi còn là một đứa trẻ, đến năm 1988 thì ông 58 tuổi. Nhiều người ngưỡng mộ và cho rằng Buffett đã kiên trì hàng chục năm để chờ đợi thời điểm đầu tư vào Cocacola tốt nhất.

Sự thật thì không phải vậy! Buffett từng thừa nhận rằng đáng lẽ ông phải đầu tư vào Cocacola sớm hơn, đáng lẽ ông không nên vấp vào các thương vụ thất bại nặng nề mà ông đã trả giá mất mấy chục năm. Ông đầu tư vào Cocacola năm 1988, bởi vì đến năm đó, ở tuổi 58 ông mới nghiệm ra được nhiều bài học xương máu trong đầu tư. Ông đã tiến hóa! Trong đau đớn!

Nhà đầu tư như Chúng ta ngày nay may mắn hơn, bởi được đi sau những huyền thoại đầu tư, được học hỏi những bài học mà tiền nhân đã mất rất rất nhiều học phí để trả giá. Vì vậy, thay vì vồ vập lao vào tìm hiểu ngay về đầu tư chứng khoán, hãy dành thời gian – có thể là vài tháng, hoặc nửa năm – để tìm hiểu sơ qua về các phương pháp. Nhìn nhận, đánh giá để lựa chọn được phương pháp đầu tư chứng khoán đúng đắn nhất cho bản thân mình.

Lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực. Và nhớ là đừng lựa chọn sai nhé!

Ban biên tập Tichtru
Đánh giá bài viết
5/5

Khóa học chứng khoán cơ bản ↑ Khóa học nâng cao

Phía sau những cổ phiếu tăng giá 100 lần

Nội dung được tóm tắt từ cuốn “100 baggers: stocks that return 100 to 1 and how to find them” của Christopher Mayer, nói về những cổ phiếu tăng hơn 100 lần và cách tìm ra chúng.

Điều gì đứng sau thị trường giá lên

Điều gì đứng sau một thị trường giá lên?

Một bài tham khảo rất hay với nhiều nhận xét tinh tế của Howard Marks về đặc điểm của thị trường giá lên (bull Market), đặc biệt trong giai đoạn 2020-21 và những điều Nhà đầu tư cần lưu ý.

Newsletter

Đăng ký nhận tin

Không bỏ lỡ các bài viết quan trọng của Tichtru